Lost Opportunities and Value
Khi nghiên cứu kinh tế, người ta hay dùng toán học để mô tả các lựa chọn và kết quả, từ đó tạo ra các mô hình hữu ích để lý giải những điều xảy ra trong một nền kinh tế và giúp các cá nhân, doanh nghiệp và chính phủ lên kế hoạch cho tương lai. Ví dụ, hãy hình dung một người nông dân có diện tích đất nhất định để trồng đậu và mâm xôi. Vì diện tích có hạn, người đó phải cân nhắc nên phân chia đất như thế nào để đạt hiệu quả cao nhất.
Nếu nông dân quyết định trồng thêm đậu thì phải giảm diện tích trồng mâm xôi, và ngược lại. Điều này có nghĩa là bất cứ sự lựa chọn nào cũng sẽ có “cái giá phải trả” hay còn gọi là chi phí cơ hội.
Ví dụ: Nếu dành 2 nhà kính để trồng đậu thì sẽ chỉ còn một nhà kính để trồng mâm xôi. Với mỗi lựa chọn, ta sẽ phải chấp nhận từ bỏ sản lượng của cây còn lại. Đó chính là cách các nhà kinh tế tính toán và so sánh lợi ích, để biết nên sử dụng nguồn lực hữu hạn (đất đai, lao động, vốn liếng) như thế nào cho hợp lý.
Economists apply mathematics to the ideas above, from which they can easily create useful models to explain what happens in an economy and help businesses and governments plan ahead.
Imagine a farmer who has land to grow beans and raspberries. The land area is limited, so the farmer must calculate and decide how to use it in the most effective way.
If the farmer decides to grow more beans, there will be fewer raspberries, and vice versa. If we know this, we can calculate the opportunity cost of growing each crop. For example, if one extra plot of beans means giving up three plots of raspberries, then we must consider the trade-off.
If the decision is to use two greenhouses for beans, then only one greenhouse remains for raspberries. For each bean-growing greenhouse, the opportunity cost is one raspberry-growing greenhouse, and vice versa.